Mình bắt đầu biết nhiều hơn về chị Ngân khi được anh Willy cho mượn sách. Thích sự phóng khoáng, điềm tĩnh và tự do khi chị viết. Nên ngay khi chị tái bản cuốn này là vèo vèo, Tiki đồng hành cùng bạn. Chắc mình đọc n lần rồi, đơn giản vì nó đúng thể loại mình thích: lãng mạn, thơ thẩn, đượm buồn. Có rất nhiều bài thơ nhỏ bên trong, mình thích nhất là bài “rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng”, một nỗi thèm yêu, và trân quý tình yêu.

Rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng
Giữa hương cỏ mới còn nồng nàn quanh quất
Chúng mình sẽ thành cặp bù nhìn ngơ ngác nhất
Giữa chiều mùa tao tác chim di.
Rồi tôi sẽ lại ôm em trong tay
Mà như không thể giữ gì
Những xiết ghì muốn vỡ tung bầu ngực
Chỉ làm cho lòng mình thêm trống trải nhiều hơn
Em chẳng ở đâu trong thế giới trong mơ
Tôi xây mãi từ tuổi mình vụng dại
Con sẻ nhỏ đậu nhìn tôi ái ngại
Giấc mơ này quá rộng với mình tôi
Rồi tôi sẽ vẫn mang em theo tôi
Đi đến những miền mơ
Nơi người ta sẽ yêu nhau – dù sao đi nữa
Tôi nắm tay em và bảo rằng đừng sợ
Thế giới này có bất trắc gì đâu…

Thơ của chị cũng là cảm hứng cho rất nhiều lần vu vơ vẽ vời của mình. Lần mình mua cuốn này cũng là lúc hỗn mang cảm xúc, lại xếp gọn đồ vô vali lên Đà Lạt một mình. Cái sự vô lý trong việc chọn địa điểm đi bụi này của mình là vô cùng khó giải thích, hội dalataholic chắc chắn sẽ hiểu. Hè đó Đà Lạt nắng đẹp, không quá lạnh. Quanh quẩn La La Land Homestay với Kris (cây ukulele của mình) và thơ của chị Ngân, ngước mắt trời cũng đã tối mù sương rồi.

Khi rốt cuộc người ta biết yêu nhau
Biết đặt tháng ngày hiện tại lên trên nỗi lo bất trắc…
Em ạ, bây giờ là mùa hạ
Chúng ta đang sống những phút giây không thể quay về.
Tôi không biết ngày mai là mây đen hay một ngày nắng mật
Chỉ biết yêu em lúc này
Chỉ biết rằng khi bàn tay còn nắm bàn tay
Thì em đừng khóc vì những dự cảm xuẩn ngốc có thể mang đi cả những khắc thời đẹp nhất
Thời hồng hoang, người ta đã từng sống trong địa đàng hạ giới

Thật ra, mình thấy mình lất phất trong câu chữ. Cái tính lãng mạn thái quái đôi khi khiến mình mù lòa, thiếp đi trong sự mộng mị ảo tưởng. Rằng ánh mắt nụ cười ấy đốn gục mình trong lướt thướt gió đồi thông reo. Rằng mình cuối cùng cũng chịu chậm lại, hít hà vài hơi, nhằm ghì mắt, và nghe tim thầm thì. Những phút giây chậm rãi tua ngược ngàn lần, mình ước có được sự ngây ngô và trong trẻo ấy lần nữa, dẫu thời gian tàn nhẫn trôi vùn vụt.

Nhưng chao ôi, họ có biết được đâu?
Hãy ôm tôi đi và nhấm nháp vị ngọt của bắt đầu
Dẫu biết có ngày chúng mình sẽ không đi đến cuối
Nhưng bây giờ em đây trong vòng tay, mắt nhìn tôi vời vợi.
Tôi tiếc gì mai sau?

Ngoài ra, mình cũng thích quyển Đường còn dài, còn dài nữa, sẽ mua và bổ sung sau. Mọi người có quyển nào hay hay của chị thì cũng cho em biết với nhá!

Posted by:Khang Nguyen

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s